Ở cái tuổi hai mươi mấy…

0
320

Có những ngày, sau bao mệt mỏi, đặt lưng xuống chiếc giường ấm áp quen thuộc, đôi mắt nặng trĩu lại vì buồn ngủ, nhưng rồi sao vẫn trân trân nhìn lên trần nhà, trằn trọc suy nghĩ về những gì trong quá khứ, của hiện tại và sẽ đến trong tương lai…

Ở cái tuổi hai mươi mấy

Ở cái tuổi hai mươi mấy, cái tuổi lưng chừng giữa bồng bột của tuổi trẻ và chín chắn của tuổi trưởng thành, sao con người ta chợt có lắm nỗi hoang mang đến lạ.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, mới rời xa khỏi vòng tay của ba mẹ, bất ngờ bị quăng quật vào vòng xoáy của cuộc đời, đâu biết nó đầy rẫy những sợ hãi, bon chen, lọc lừa.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, bản thân còn chưa dám nói vững vàng nhưng đã phải gồng gánh cơ man nào là áp lực, từ gia đình, bạn bè rồi đến cả miệng người thiên hạ.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, trải nghiệm, kiến thức chắc gì đã có được bao nhiêu, nhưng vẫn phải căng não ra cân nhắc đúng sai, phải trái để quyết định, để lựa chọn.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, mới biết hóa ra cuộc sống này chẳng phải màu hồng như ta vẫn nghĩ, bởi đã hết rồi cái thời có người thay ta gánh vác cả bầu trời.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, bất kỳ ai cũng phải tất bật với cuộc đời, đôi khi công việc đè nặng lên vai, vẫn phải cố gồng gánh. Một vài ba tin nhắn thăm hỏi nhau đã là nhiều, đôi lần không có nổi một cuộc gọi, vì bận vật lộn với cuộc đời…

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, cái tuổi lưng chừng với biết bao nhiêu là sóng gió. Chỉ cần có một người khiến mình có thêm động lực chiến đấu với cuộc đời. Chỉ cần có một người chờ đợi mình sau mỗi ngày tan ca. Chỉ cần có một người lắng nghe mình than thở. Chỉ cần có một người ôm lấy mình mỗi khi mình ngã xuống, vậy là đủ.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, ta chẳng thể từ chối, chẳng thể buông bỏ, mà chỉ có thể tự động viên bản thân – phải không ngừng cố gắng, cố gắng, cố gắng.

ヾ Ở cái tuổi hai mươi mấy, con người ta cần rất nhiều va chạm. Tuy có đôi lúc VA CHẠM nhiều quá đến sứt mẻ, nhưng nó cho ta trưởng thành giữa cuộc đời sô bồ này.